Vẻ Đẹp Huyền Bí Của Tu Viện Trên Cao Nguyên
Tu viện Tatev là một trong những điểm tham quan ngoạn mục nhất ở cộng hòa Armenia, được xây dựng từ thời Trung Cổ mang trong mình nét đẹp cổ kính và huyền bí.
Tu viện Tatev nằm trên cao nguyên bazan rộng lớn gần ngôi làng cùng tên trong tỉnh Syunik, ở phía đông nam cộng hòa Armenia.
Quần thể tu viện nằm ngay trên các cạnh của một hẻm núi sâu dọc theo con sông Vorotan được xây dựng trong thế kỉ thứ 9.
Lịch sử ghi nhận cao nguyên Tatev được xem như là một nơi linh thiêng, đã được sử dụng từ thời tiền kitô giáo và lưu trữ một đền thờ ngoại giáo. Ngôi đền sau đó cũng được thay thế bằng một nhà thờ kitô giáo khiêm tốn trong thế kỷ thứ 4 và đến năm 848 người ta cho xây dựng các tu viện khi nó đã trở thành thủ phủ của Đức giám mục Syunik.
Vào thế kỷ 14 và 15, Tatev là một trong những trường đại học quan trọng nhất ở Armenia, nó trở thành một trung tâm nghiên cứu quan trọng trong các lĩnh vực khoa học, giáo dục và Tatev còn đóng một vai trò quan trọng khác trong việc bảo tồn văn hóa, tín ngưỡng của dân tộc Armenia.
Tu viện đã bị hư hỏng nghiêm trọng sau trận động đất xảy ra vào năm 1931, phá hủy các mái vòm của tòa Thánh Phaolô và nhà thờ Thánh Peter cũng như tháp chuông.
Gần đây, nhà thờ đã được xây dựng lại, nhưng tháp chuông chưa được dựng lên, hiện vẫn còn trong đống đổ nát.
Có nhiều câu chuyện kể về nguồn gốc của tên tu viện. Một trong số đó là câu chuyện liên quan đến việc xây dựng các nhà thờ chính đến giai đoạn hoàn thành, và đó là thời điểm để cho người ta đặt cây thánh giá lên tháp chuông, nhưng có một người tập sự chuẩn bị sẵn cây thánh giá do chính tay mình làm ra và bí mật leo lên tháp chuông vào ban đêm để đặt nó, nhưng hành động này không được suôn sẻ khi bị người thầy của mình phát hiện. Ông ta la lên khiến cho anh chàng tập sự giật mình, nên mất thăng bằng rơi vào vực thẳm và anh ta thốt lên "cầu xin thiên chúa ban cho đôi cánh" trong tiếng Armenia cụm từ này có nghĩa là "Ta Tev".
Tu viện Tatev kiên cố bao gồm ba nhà thờ (Thánh Paul và Peter, các đèn chiếu sáng Grêgôriô và Mary), một thư viện, phòng ăn, tháp chuông, lăng mộ cũng như các tòa nhà hành chính và công trình phụ trợ khác.
Bên cạnh những tòa nhà, tu viện tự hào có một con lắc thẳng đứng, được gọi là Gavazan (nhân viên). Cột này được xây dựng vào thế kỷ thứ 10 sau khi hoàn thành các tòa Thánh Paul và Peter.
Một trong những kỳ quan thiên nhiên trên sông Vorotan ở Armenia là cây cầu quỷ dữ. Đây là một cây cầu đá tự nhiên tuyệt đẹp treo trên sông với chiều rộng 150m và chiều dài 170 m.
Cây cầu này được hình thành từ đá vôi và có bề mặt phẳng, chiều cao cây cầu nằm trên mực nước sông 50 m, được kết nối với phía bờ bên kia để qua sông.
Bên cạnh đó còn có một con suối nóng tự nhiên.
Nếu một ai đó có đủ can đảm để leo xuống vách đá dưới sông thì đó là một thế giới khác lạ, với mang đá, nhũ đá mắc lũng lẳng và một hồ bơi tự nhiên nhỏ xinh tuyệt đẹp như mê hoặc du khách.
Con sông Vorotan.
Những vách đá bazan dựng đứng ở một khúc sông.
Thạch nhủ, măng đá bên dưới cây cầu quỷ dữ.
Ngày nay, khách du lịch có thể ghé thăm tu viện bằng xe hơi hoặc xe buýt vượt qua những hẻm núi hoặc đường cáp treo hiện đại mới được khánh thành năm 2010 và được công nhận là một trong những cáp treo dài nhất thế giới (khoảng5,7 km) trong sách kỷ lục Guinness.
Nguồn Zing News
__._,_.___
Reply via web post Reply to sender Reply to group Start a New Topic Messages in this topic (1) .![]()
__,_._,___
Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014
Vẻ Đẹp Huyền Bí Của Tu Viện Trên Cao Nguyên
SỐNG TÌNH LIÊN ĐỚI
Sống tình liên đớiCó một lần dạy giáo lý tôi hỏi các em: Thông thường khi phạm tội điều đầu tiên mình phải làm gì?Một em trả lời: Thưa cha, bỏ chạy ạ!Nghe cũng lạ những mà sao cũng đúng thế! Vì phản ứng đầu tiên của người thấy mình sai là bỏ chạy, chạy không được thì đổ tội, đổ tội không được mới nhận tội. Quy luật vẫn là thế.Có vị linh mục kia thấy một em bé đang kiễng chân lên để nhấn chuông một căn hộ, mà em thì thấp, lên kiễng mãi cũng chẳng với tới. Vị linh mục đó đã đến bế em đó lên để em nhấn chuông. Nhấn xong. Đặt em bé xuống đất, linh mục hỏi: Con còn muốn ta giúp gì nữa không? Nó liền nói: bỏ chạy! Thế là nó ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Hóa ra nó đang nhấn chuông để phá nhà hàng xóm . . . Hú hồn cho vị linh mục.
♦♦♦Con người thường có khuynh hướng chối tội, hay đổ lỗi cho người khác. Đành rằng ai cũng nói "dám làm dám chịu", thế nhưng, "đào vi thượng sách" vẫn là kế hay. Và nếu không chạy được thì đổ tội cho người khác, hay hoàn cảnh mà ra.
Từ nguyên thủy Adam- Eva cũng có thái độ ấy. Khi phạm tội họ nghe tiếng chân Chúa nên cũng bỏ chạy. Chạy không được thì Adam đổ tội cho Eva "Tại người đàn bà này mà tôi ăn trái cấm". Eva đổ tội cho con rắn . . . .
Nhưng có một Đấng đã không hề phạm tội lại nhận hết tội lỗi về mình. Ngài tự nguyện gánh lấy tội trần gian. Ngài là con chiên vẹn tuyền chịu hiến tế để đền tội cho con người. Vâng, Đức Giê-su thành Nagiaret là Thiên Chúa, là Đấng thánh thiện vô cùng đã mặc lấy thân xác con người. Ngài đã trở nên giống con người mọi sự ngoại trừ tội lỗi. Ngài tự nhận mình là tội nhân khi hòa mình vào dòng người tới nhận phép rửa của Gioan. Hành vi này như muốn dạy con người chúng ta hãy biết liên đới trách nhiệm với tha nhân. Liên đới để giúp nhau thăng tiến. Liên đới để sống cảm thông chia sẻ với nhau. Tình liên đới sẽ giúp con người chung sống hòa bình với nhau và cùng nhau xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.
Người ta thường kể về thị trưởng đầu tiên của thành phố New York với giai thoại như sau: một ngày mùa đông lạnh buốt nọ, ông thị trưởng phải chủ tọa các phiên tòa. Người ta điệu đến trước mặt ông một ông lão quần áo tả tơi. Người đàn ông này bị tố cáo là đã ăn cắp một mẩu bánh mì. Lời tự biện hộ duy nhất mà người đàn ông khốn khổ đưa ra là: "Gia đình tôi đang chết đói".
Nghe xong lời cáo buộc của cử tọa cũng như lời biện bạch của ông lão, viên thị trưởng đưa ra phán quyết như sau: "Luật pháp không tha thứ cho bất cứ một hành động xấu nào. Tôi thấy cần phải trừng phạt ông, và hình phạt cho tội ăn cắp là ông phải đóng 10 đô la". Vừa công bố bản án, ông thị trưởng rút trong túi của mình ra 10 đô la và trao cho ngwòi đàn ông khốn khổ. Quay xuống cử tọa ông nói tiếp: "Ông lão đã bồi thường vì tội ăn cắp của ông. Còn phần quý vị, tôi yêu cầu mỗi người phải đóng 50 xu tiền phạt vì sống dửng dưng đến độ để cho trong thành phố của chúng ta còn có một người nghèo phải đi ăn cắp". Nói xong, ông ra lệnh cho viên biện lý đi thu tiền và trao tất cả cho ông lão.
Khi chiếc mũ đã được truyền một vòng tòa án và trở về tay mình, ông lão đếm được tất cả 47 đô la 50 xu.♦♦♦Nếu cuộc đời con người biết sống có tỉnh liên đới thì cuộc đời đẹp biết bao! Người ta sẽ "lá lành đùm lá rách", "chị ngã em nâng". . .Nếu cuộc đời ai cũng có trách nhiệm liên đới với người nghèo, người bệnh tật, người bất hạnh thì cuộc đời hạnh phúc biết bao! Người ta sẽ không có thái độ dửng dưng với nhau nhưng biết chia sẻ giúp đỡ lẫn nhau, và chắc chắn sẽ không có những phận người cô đơn buồn tủi.Nếu cuộc đời ai cũng cảm thấy có trách nhiệm với cả những lỗi lầm của người khác thì xã hội sẽ thăng tiến biết bao. Vì ai cũng nỗ lực sống chu toàn bổn phận của mình, sống gương mẫu và chắc chắn sẽ không làm gì để gây gương mù gương xấu cho tha nhân.Ước gì cuộc đời chúng ta cũng được hiến tế cho anh em. Một cuộc hiến tế không bằng máu mà bằng hy sinh từ bỏ thói hư tật xấu, hy sinh hãm dẹp tính xác thịt, hy sinh đễ sống làm gương sáng cho tha nhân. Ước gì tình liên đới của con người luôn là mối dây hiệp nhất yêu thương để tình người mãi gắn kết và cùng nhau xây dựng một xã hội ngày một tốt đẹp hơn. AmenLm. Jos Tạ Duy TuyềnNguồn : thanhlinh.net
TỪ BI VỚI MÌNH
"Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình. Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết...chả có ai nghĩ gì về mình cả" (!)Ha ha ha...đúng thiệt, vì chính tui đã ở cái tuổi "biết chả có ai nghĩ gì về mình" !!! Mời quý bà con cùng thưởng thức bài viết nhắc nhở vềsức khỏe và tuổi già rất hay của Bs. Đỗ Hồng Ngọc.Chúc quý vị một tuần mới an lành...TuyếtNga (FL)
TỪ BI VỚI MÌNHBác Sĩ Đỗ Hồng NgọcNgậm ngùi bởi tiếc nuối tuổi trẻ đã trôi qua lúc nào không hay ! Ngậm ngùi phải chi hồi đó thế này thế khác... Hình như ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ ! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú ! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.Từ ngày "thế giới phẳng", ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với bạn nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện thì nhiều khi đã lỡ nhịp ! Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quý thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn. Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa ! Hiện tại thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai. Dĩ nhiên, không phải trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết "enjoy" nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá.
Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75 ! Vậy sao ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải....nguyền rủa, bất mãn với nó. Có phải tội nghiệp nó không ? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!Ta cũng có thể gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch... Cơ thể ta cứ tiến triển theo một "lộ trình" đã được vạch sãn của nó, không cần biết có ta ! Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ. Trái lại nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn. Anh chàng Alexis Zorba nói: " Cũng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ, hãy thương nó một chút. Cho nó ăn với. Cho nó nghỉ với. Đó là con lừa kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi mình ngang xương giữa đường cho mà coi" (Nikos Kazantzaki).Từ ngày biết thương "con lừa" của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi... cũng khác tôi xưa. Tôi biết cho con lừa của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá ! Một người cô tôi mắc bệnh "ăn không được", "ăn không biết ngon" vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương bà quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống ! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được? Giá nghèo một chút còn hay hơn! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn bà ăn thấy ngon, thấy sướng ! Tôi cũng biết cho con lừa của mình ngủ hơn. Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được !Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết: Cơ tắc xan hề khốn tắc miên! (Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền!) trong bài Cư trần lạc đạo, (ở đời mà vui đạo)! Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên Tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm. Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nước ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp !Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình. Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác!Cũng nhớ rằng tới tuổi nào đó, tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đấu óc bắt đầu kém sắc sảo. Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai. Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi! Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe, không thì đóng lại mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy, không thì khép lại. Thế là "căn" hết tiếp xúc được với "trần". Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia. Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành. Cái mà người xưa gọi là "hoa đốm hư không" chính là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình! Chỉnh cái "tưởng" của ta nhiều khi làm hại ta. Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua. Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai, nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình. Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả ! Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút. Nhưng muốn vậy, phải... chuyển đổi cách thở. Thở ư ? Đúng vậy! Một bác sĩ có thể biết rất nhiều về bộ máy hô hấp, về cơ thể học, sinh lý học, bệnh lý học của bộ máy hô hấp nhưng chưa chắc đã biết thở !GiàLâu nay cứ tưởng mình giàBây giờ mới biết quả là y changSuốt ngày nói chuyện thuốc thangGặp nhau lại kể cả tràng chuyện xưaTivi dỗ giấc ngủ trưaSức khoẻ lại giảm, mắt mờ, da nhănĐọc chữ phóng đại mấy trămLại còn đãng trí, tần ngần, hay quênCả ngày mỏi mắt đi tìmHết tìm khoá cửa lại tìm khoá xeNhiều hôm thăm viếng bạn bèĐược dăm ba phút nằm phè ngủ ngonTóc bạc chen chúc tóc nonKhông dám nhổ nữa sợ còn bình vôiKiến thức mới nuốt chẳng trôiBước ra khỏi cửa trùm người áo lenRa đường chẳng ai gọi tênCứ gọi chú, bác có phiền hay không ?Khi lên xe buýt dẫu đôngDăm người nhường chỗ 'Mời ông cứ ngồiLại hay nhạy cảm, tủi đờiThích được săn sóc hơn thời ngày xưaThấy tình nhân trẻ vui đùaMà lòng chua xót phận vừa cuối thuSuốt ngày trung tiện lu bùCơm thì phải nhão, phở cho thật mềmThích nghe tiếng hỏi, lời khen'Lúc này thon thả, trẻ hơn dạo nào'Thức ăn cứ lấy ào àoĂn thì chẳng nổi mà sao cứ thèmNgủ trưa giấc cứ dài thêmĐứng, ngồi, 'chuyện ấy' ngày thêm chậm rìĐánh răng, tìm thuốc loại gìĐể răng được trắng không thì khó coiCà phê chỉ hớp một hơiĐêm về trắng mắt nhìn trời đếm saoGặp người cùng tuổi như nhauThường hay hỏi 'Bác thế nào ? Khoẻ không?'Cell Phone thì khổ vô ngầnLúng ta lúng túng thường không trả lờiĐể chuông reo mãi một hồiMở ra thì đã chậm rồi còn đâu ?Bệnh tật nó đến từ đâuCao mỡ, cao máu lâu lâu ... tiểu đườngTránh né việc nặng là thườngViệc nhẹ thì cũng đau xương, mệt nhoàiĐi chơi càng khổ gấp haiĐi đâu cũng ngại đường dài lái xeGiữ thân cho khỏi tròn xoeVòng hai sao cứ bè bè phình toThang lầu càng nghĩ càng loChỉ sợ trượt ngã khổ cho thân nàyNgủ thì chẳng ngủ được sayBốn năm giờ sáng dậy ngay tức thìSinh nhật, sinh nhiếc làm gìCái chuyện lẻ tẻ ấy thì nên quênVẫn hay nhìn kiếng thường xuyênXem chân dung đã trở nên thế nàoBuồn tình đếm thử xem saoBao nhiêu triệu chứng ấy bao nhiêu già!Vo Danh
__._,_.___
Reply via web post Reply to sender Reply to group Start a New Topic Messages in this topic (1) .![]()
__,_._,___
Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014
BỆNH UNG THƯ CÓ THỂ CHỮA ĐƯỢC THEO PHƯƠNG PHÁP MỚI. ( NGUỒN TIN CNN )
TIN VUI, BỆNH UNG THƯ CÓ THỂ CHỮA ĐƯỢC THEO PHƯƠNG PHÁP MỚI. ( NGUỒN TIN CNN )
Đại học University of Pennsylvania đã nghiên cứu và thành công cho nhiều ca ung thư của trẻ em và người lớn. T-cells (vai trò quan trọng trong hệ miễn dịch) của bệnh nhân sẽ được lấy ra khỏi người bệnh; sau đó sẽ được chỉnh sửa, thêm vào một số Gen và cấy trở lại bệnh nhân. Một T-cell mới sẽ nhân lên 10 ngàn T-cell. Những T-cell này sẽ tìm và tiêu diệt các tế bào ung thư. Hiện tại đã có 59 ca thử nghiệm và 25 ca thành công, không còn TRIEU CHỨNG ung thư trong gần 2 năm.
Ung thư tưởng chừng không thể chữa được nhưng điều đó sẽ làm được bằng phương pháp quá thông minh. Bằng cách dùng chính hệ miễn dịch của mình để tiêu diệt tế bào ung thư. T-cell là tế bào quan trọng trong hệ miễn dịch, người bệnh sẽ được lấy ra "nhiều tế bào T-cell" và chỉnh sửa, thêm vào các Gen. Phương pháp mới này sẽ nhân MỘT tế bào lên 10 NGÀN tế bào. Với "đội quân hùng hậu" tế bào T-cell, chúng sẽ tìm và tiêu diệt tế bào ung thư.
http://www.cnn.com/2013/12/07/health/cohen-cancer-study/
Nên share để mọi người cùng biết.
__._,_.___
Reply via web post Reply to sender Reply to group Start a New Topic Messages in this topic (1) .![]()
__,_._,___
CÂY PHIỀN MUỘN
Ở một ngôi làng nhỏ tại Ba Lan có một nhà thông thái được nhiều người nể trọng; dân làng thường tìm đến ông để tâm sự, chia sẻ những nỗi phiền muộn trong cuộc sống với ông. Hằng ngày ông lão nghe rất nhiều nỗi phiền muộn trong từng gia đình. Họ cho rằng, ông trời không công bằng khi để cho họ mang quá nhiều gánh nặng so với những người hàng xóm. "Tại sao ông ấy thảnh thơi hơn tôi? Tại sao chồng chị ấy lại chăm chỉ còn chồng tôi lại ngày đêm nhậu nhẹt? Tại sao vợ của tôi chỉ thích đi mua sắm còn vợ của anh ấy thì lại đảm đang lo cho gia đình? Tại sao tôi phải mang căn bệnh nan y này còn ông hàng xóm thì sống bê tha mà lại tỉnh bơ phây phây? Dù tôi không làm gì sai trái nhưng tại sao đời tôi vẫn không bình an như ông kia?" Đó là những nỗi phiền muộn trách cứ mà dân làng tìm đến để nhờ ông lão giúp tìm câu trả lời.:clown: worrying
Sau một thời gian, ông lão nảy ra một sáng kiến như sau. Ông tổ chức một ngày hội. Trong ngày ấy, mỗi người hãy chuẩn bị một cái bao với tên của mình được ghi ngoài bao. Mỗi người dân trong làng hãy mang nỗi phiền muộn của mình, những khó khăn của mình và "đặt" chúng trong cái bao ấy và treo chúng lên một cây có tên gọi là "cây phiền muộn" ở giữa làng nơi sẽ diễn ra lễ hội. Sau khi chờ mọi người treo "bao phiền muộn" của mình lên cây, họ có quyền chọn bao của người khác và mang nó về nhà.
Việc tìm kiếm trao đổi "bao phiền muộn" rất sôi nổi, vì ai ai cũng muốn bỏ đi bao của mình và tìm bao "nhẹ" hơn, "dễ chịu" hơn của người khác. Sau một hồi tìm kiếm, ai cũng tìm được cho mình một bao mà theo họ là vứa ý nhất. Nhưng khi về đến nhà, những "bao phiền muộn" mà họ ôm lấy từ người khác cũng chẳng khác gì bao nhiêu so với "bao phiền muộn" của họ. Không ai bảo ai, người dân làng hiểu rằng ai ai cũng mang nỗi phiền muộn, không ai nặng hơn và không ai nhẹ hơn. Cách tốt nhất là đừng tìm cách đổi chác hay chạy trốn khỏi chúng, nhưng chấp nhận nỗi phiền muộn như là phương cách giúp họ đồng cảm và chỉa sẻ thân phận làm người với nhau. Họ cũng nhận ra rằng khi cảm thấy nỗi đau của đồng loại là lúc họ trưởng thành hơn, biết yêu nhau hơn, và từ đó họ tìm thấy niềm vui trong cuộc sống nhiều hơn.
***************************************
Bạn thân mến, câu chuyện trên minh họa cho chúng ta thấy việc chạy trốn nỗi khổ đau, hay tìm phương cách để thay đổi chúng không phải là cách tốt nhất để hóa giải sự đau khổ, phiền muộn trong đời mình. Theo Đức Phật, đời người là biển khổ: "Sinh khổ, hủy diệt khổ, chết khổ, và không sở hữu được điều mình muốn cũng khổ."[ii] Chúng ta có thể ví đau khổ và phiền muộn trong kiếp người như con rắn rượt đuổi mỗi chúng ta. Nếu chúng ta không dừng lại và can đảm đối diện với nó, thì một lúc nào đó chúng ta sẽ bị kiệt sức với trò rượt bắt này. Chỉ có phương cách là chấp nhận nó, đón nhận nó và sống với nó từng ngày như là một phần của đời ta.![]()
Với một cảm nghiệm siêu phàm, thánh Gioan Thánh Giá đã khuyên những ai đang gặp khó khăn đen tối trong cuộc đời với những lời khuyên rất tâm huyết: "Hãy tìm kiếm sự khó khăn nhất thay vì sự dễ dàng thoái mái;… hãy sẵn sàng mang lấy bất lợi, sự cô đơn hơn là sự thuận lợi, an ủi…"[iii] Thật là nghịch lý và khó hiểu khi chúng ta học hỏi những suy nghĩ và lối sống của các bậc thánh nhân, nhưng đó là con đường mà họ đã đi qua với bao kinh nghiệm xương máu. Chính trong kinh nghiệm xương máu với lòng can đảm đón nhận và ôm chầm lấy đau khổ muộn phiền, họ gặp được niềm vui vô cùng lớn lao mà như thánh Gioan Thánh Giá gọi là: "Ôi đêm tối ngọt ngào và dịu êm."![]()
***************************************
Hôm nay tôi mời gọi bạn suy nghĩ về cái "bao phiền muộn" của mình. Ngoài những phiền muộn do ngoại cảnh gây ra, chúng ta thường đối diện với sự phiện muộn xuất phát từ trong lòng mình. Sự phiền muộn mà mình đang gánh chịu có thể là vì một điểm chuẩn hay một ước vọng xuất phát từ con tim của mình mà mình chưa đạt được hay chưa sở hữu được. Cũng có khi sự phiền muộn của mình là do mình mong được như một người nào đó, cung cách của một ai đó, lối sống và suy nghĩ như một ai đó mà mình gặp phải. Ta vô tình lấy họ làm điểm chuẩn cho đời ta; ta mong muốn ta được như họ (về một khía cạnh nào đó). Bao lâu ta không được như họ thì ta còn phiền muộn đau khổ. Càng phiền muộn hơn khi ta cứ nhìn những bất toàn của ta và đâm ra nản lòng, bỏ cuộc, và thất vọng. Thật ra ta đâu có hiểu, những con người xem chừng như rất lý tưởng ấy cũng trăn trở và phiền muộn một khía cạnh nào đó trong đời họ mà ta không biết đấy thôi. Hiểu như thế để ta cảm nghiệm giá trị hiện tại trong chính con người mình.![]()
Thưa bạn, bạn hãy khẳng định với lòng mình rằng: Giây phút này, hoàn cảnh này, vị trí này là hoàn cảnh tốt nhất, hoàn hảo nhất cho chính con người của ta, cho cuộc đời của ta. Ta không cần tìm kiếm hay so sánh với ai khác, mà ta chỉ cần cố gắng hết sức để những đức tính và khả năng của ta được vươn nở mà thôi.![]()
Br. Huynhquảng
Mời các Anh Chị vào nghe bản nhạc rất tâm tình và cảm động , viết về Việt Dzũng
" Bước Nạng Trong Trái Tim Việt Nam"
nhạc & lời Trẩn Bảo Như, giọng hát nam ca sĩ Thế Sơn .http://www.youtube.com/watch?v=GjtQpvY7wis
Kẻ Mang Nặng
TIỆC MỪNG LỄ BỔN MẠNG CA ĐOÀN THÁNH GIA 28/12/2013
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)