Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

PHÂN ƯU



Ca Đoàn THÁNH GIA Xin chân thành chia buồn cùng Gia đình Chị Hồng Loan khi hay tin cụ bà Nguyễn Thị Ngọc , mẹ chồng của chị vừa qua đời ngày 08/02/2014 tại Củ Chi .
Nguyện xin hương hồn Cụ sớm được về nơi VĨNH CỬU.












Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

MƠ ƯỚC BÌNH THƯỜNG



Cô bạn tôi bị té xe hồi chiều, ban đầu trông có vẻ bình thường. Một lúc sau thì choáng váng. Khi được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy thì bác sĩ cho biết là bị xuất huyết não, phải giải phẫu ngay tức khắc.

Giải phẫu xong, cô được đưa vào nằm ở tầng thứ hai. Nghe nói đến tầng lầu này ở bệnh viện Chợ Rẫy thì phần đông đều nghĩ đến những chuyện ít may mắn, có vào, khó ra. Lúc tôi bước vào căn phòng này, cái cảm giác đầu tiên là khó thở, với hai dãy giường bệnh vừa được làm phẫu thuật xong. Hầu hết đều không được lành lặn bình thường và nằm bất động. Cô bạn của tôi là một trong những cái xác không hồn đó. Ðầu cạo trọc, trên người được đắp một chiếc áo bệnh viện màu xanh. Thân thể gần như lõa lồ và nếu không biết trước thì chắc cũng khó nhận ra đươc đó là một người đàn bà giàu có, xinh đẹp ở Mỹ về, xài tiền như nước.

 Tôi chỉ biết đứng yên nhìn cô ta, và trong lòng hoang mang cảm khái. Cô vẫn mê man, chưa biết sống chết thế nào. Bác sĩ cho biết là có thể hôn mê trong nhiều ngày.

 Năm ngày sau thì cô tỉnh dậy. Vậy là cô đã thoát chết. Mấy hôm sau thì cô được chồng đem về Mỹ. Hai tháng sau, tôi có việc qua Mỹ và ghé thăm cô tại nhà. Bây giờ thì tóc đã mọc lại khá dài, che hết phần sọ bị cưa. Nhan sắc đã được phục hồi, trở lại một người đàn bà duyên dáng hoạt bát. Cô kể lại cho mọi người nghe về chuyện tai nạn và cô nói: "Trước khi lên bàn mổ, mình nghĩ chỉ cần được sống là đủ và sẽ không bao giờ đòi hỏi bất cứ một điều gì khác."


 Hôm sau, tôi theo cô bạn đến phòng khám bệnh của một bác sĩ đươc giới thiệu để cô tái khám. Cô bạn bước vào phòng, tươi cười chào hỏi và để tập hồ sơ bệnh lý của cô lên bàn.

Vị bác sĩ đọc qua hồ sơ và hỏi cô: "Thế bây giờ bệnh nhân bị mổ ở đầu đang ở đâu?". Cô bạn có hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó hiểu ra, cô trả lời "Chính là tôi."

 Vị bác sĩ trợn mắt nhìn cô, chỉ nói được một câu: "Không thể tưởng tượng được, nếu thế thì quả là một phép lạ."
 Sau khi khám lại vết thương, hỏi cô nhiều điều, bác sĩ cho biết tình trạng sức khỏe hoàn toàn bình thường và bảo cô ký vào một giấy tờ gì đó.

 Cô cầm bút, nhưng thay vì ký vào chỗ đã có đánh dấu sẵn, thì cô ký lệch mấy phân vào phía dưới. Bác sĩ cười bảo: "Ðấy là điều duy nhất còn sót lại mà cô cần phải chữa" và cho cô một cái hẹn khác.

 Cô bạn tôi ra về với những nét băn khoăn hiện ra trên mặt. Tôi an ủi, và nhắc lại lời cô nói sau khi tỉnh dậy, miễn được sống mà thôi. Cô trả lời: "Lúc đó thì nghĩ như thế thật, nhưng khi được sống rồi thì muốn những điều tốt hơn, mình nghĩ con người chắc ai cũng thế."


 Ðúng. Con người ai cũng thế. Nhưng cái mơ ước của cô bây giờ chỉ là mong nhận được một cái cô đã có từ trước, và đã đánh mất.

Cô chỉ mong được ký đúng vào chỗ có đánh dấu không bị lệch ra ngoài do thần kinh không kiểm soát được mà thôi.

 Ðấy là một tai nạn ngoài ý muốn đã làm cô bị một hậu quả nhỏ như thế, nhưng cũng có những trường hợp mình tự ý quẳng một vật sở hữu của mình đi, cuối cùng lại ao ước được có lại như cũ.

 Ở đời có nhiều cái mơ ước rất bình thường. Bị một vết xước trên thân thể cũng đã làm mình khó chịu và chỉ mong lành lặn lại như cũ. Lúc sở hữu một cái tầm thường thì không quan tâm, quý trọng, đến khi mất thì tiếc nuối và chỉ muốn được lại cái mình đã có từ trước.

 Nhiều cặp vợ chồng cũng mất hạnh phúc vì cứ nghĩ là mình phải được hơn như thế, vợ đòi hỏi chồng phải hơn như thế và ngược lại, cho đến khi tan vỡ, ân hận thì đã quá muộn màng.


 Mơ ước cái mình chưa có cũng là chuyện bình thường, nhưng nếu ước mơ không đạt được thì cũng không sao. Mơ ước được giàu sang phú quý, cũng không hình dung được giàu sang phú quý đến như thế nào.


 Một người con gái mơ có tiền để sửa sắc đẹp, chưa biết sẽ đẹp như thế nào, và nếu không thực hiện được ước mơ thì cũng đành quên đi. Nhưng nếu một hôm cô ta bị gẫy một chân, thì mơ ước của cô chỉ là làm sao có được đôi chân lành lặn như cũ mà thôi.


 Tôi có một người bạn khác, một hôm phải vào bệnh viện và kết quả cho biết là anh ta bị Viêm túi mật rất nghiêm trọng phải giải phẫu gấp mới an toàn tính mệnh. Lúc chúng tôi vào thăm anh ở bệnh viện thì được biết anh đã được an toàn và chỉ vài ngày sau có thể xuất viện về nhà. Anh nói với tôi: "Có thế này mới biết được chúng ta luôn luôn đứng trên ngưỡng cửa của cái chết mà không biết. Có thế này mới thấy nên có một quan niệm về đời sống thực tế hơn". Anh nói thì thế, nhưng khi lành bệnh, trở lại làm việc một thời gian thì anh ta vẫn chẳng khác gì ngày xưa, không có chút nào đổi thay.


 Ngài Ðạt Lai Lạt ma có một câu nói rất hay và đơn giản: "Có nhiều người sống mà không nghĩ là mình sẽ chết. Ðến khi sắp chết, mới chợt nhận ra là mình chưa sống!"

 Nói là đơn giản, nhưng không phải ai cũng hiểu sâu xa ý nghĩa của câu nói đó. Người ta không bao giờ mơ ước bình thường.

 Hãy sống với cái mình đang có!!!





Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

GÓP MỘT CÁNH ÉN CHO MÙA XUÂN

GÓP MỘT CÁNH ÉN CHO MÙA XUÂN

Cùng với lời chúc Xuân, tôi xin được chia sẻ một sự kiện đáng suy nghĩ cho tương lai của cánh đồng truyền giáo tại Việt Nam.
Ba năm qua tôi có dịp quen biết một số gia đình tại một xã còn vắng bóng Đạo Chúa. Ở đó có một người đàn ông mắc phải một căn bệnh khá nặng. Cách đây ba tuần, tôi mời một bác sĩ Công giáo đến thăm. Bác sĩ xem mạch, thấy rằng người ta đã cho thuốc đúng nhưng theo quy định của quỹ bảo hiểm, mỗi lần đến khám chỉ được cấp thuốc 5 ngày, không đủ liều lượng nên bệnh vẫn kéo dài, không khỏi. Vị bác sĩ thấy vậy hứa sẽ ủng hộ 20 ngày thuốc. Tôi nhờ một sinh viên là cháu của bệnh nhân đến lấy thuốc chuyển về cho dượng của em. Một tuần sau, bác sĩ cho biết vẫn chưa có ai đến lấy thuốc. Tôi hỏi lại em sinh viên thì được biết người dượng gọi lên bảo em không được nhận thuốc. Kinh ngạc, tôi gọi điện hỏi thì vợ ông trả lời như sau:
- Xin cha thông cảm. Chúng con rất muốn nhưng trong dòng họ người ta không cho. Họ nói nếu nhận mà không theo Đạo thì không được, mà theo thì lại càng không được hơn.
- Chị hiểu lầm rồi. Chúng tôi thấy anh bị bệnh hiểm nghèo thì giúp, không đòi hỏi anh chị phải theo Đạo.
- Chúng con biết vậy nhưng trong dòng họ người ta không cho, bảo vì ông bác sĩ không lấy tiền, chúng con sẽ phải mang ơn mang nghĩa.
Vị bác sĩ đã phải giải quyết bằng cách viết cho họ một toa thuốc 20 ngày liền và để họ tự đi mua.
♦♦♦
Câu chuyện có vẻ lạ lùng và khá bất thường nhưng thực tế ẩn đàng sau đó lại khá thông thường. Người ta thà bị đau lâu ốm dài, cũng có nghĩa là thà chết, chứ không thà theo đạo Chúa! Một chọn lựa ngược với các thánh Tử vì đạo của ta! Vì đâu? Trong mắt những người bà con lương dân đã quen biết nhiều với người Công giáo, Đạo Chúa hết sức tốt. Ngược lại, với những người ở những vùng xa, không có dịp trực tiếp gặp gỡ những người Công giáo tốt, thì với họ Đạo Chúa hết sức xấu. Hơn nửa thế kỷ phổ biến quyển Tây Dương Gia Tô Bí Lục, rồi những sách vở phim ảnh xuyên tạc, bôi nhọ Đạo Chúa tràn lan đủ loại, và những bài học “nghiêm túc” trên ghế nhà trường ở các cấp học được nhồi nhét liên tục mãi cho đến nay, làm sao người ta không suy nghĩ như thế cho được?
Điều ấy quý vị và các bạn đã quá rõ. Cái chi tiết mới tôi muốn nhấn mạnh ở đây là áp lực của Dòng họ. Hiện nay đang rộ lên phong trào kết nối tình nghĩa dòng họ ở khắp nơi trong nước, nhiều dòng họ đã tiến tới đại hội cấp tỉnh và cấp quốc gia. Đây là cơ hội bằng vàng cho người Công giáo gặp gỡ anh chị em đồng tộc lương dân và hóa giải những ngộ nhận đáng buồn kia. Tuy nhiên, nếu chúng ta không quan tâm thì các dòng họ, khi siết chặt hàng ngũ như thế, sẽ là những thành trì kiên cố để đề kháng chống lại ảnh hưởng của Tin mừng. Theo tôi biết, sức đề kháng ấy rất lớn, bởi lẽ sự liên kết dòng họ này thường cũng đi đôi với việc phát triển niềm tin về phong thủy và nhiều sự mê tín khác…
Mùa Xuân đến và ơn cứu rỗi có nở hoa trên quê hương chúng ta chăng là còn tùy nơi sự đóng góp của từng con cái Chúa, vừa biết dấn thân đến với anh chị em lương dân vừa mở rộng cửa đón mời họ. Nếu quý vị và các bạn muốn góp một cánh én cho mùa Xuân ấy, xin mời xem một sáng kiến gặp gỡ lương dân, qua bài chia sẻ 05, “Dưới mái từ đường của trăm họ”, có thể truy cập dễ dàng tại:
Nguyện chúc quý vị và các bạn một cái Tết ý nghĩa, một Mùa Xuân an lành hạnh phúc và một Năm Mới thu hoạch nhiều kết quả cho mùa gặt Nước Trời.

Linh mục Trăng Thập Tự Võ Tá Khánh
Tác giả:  Lm. TTT. Võ Tá Khánh

Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

Mùng 6 TET GIAP NGO

   Cha Giáo VĂN dâng lễ chiều nay.


   Ca Truỏng chơi luôn 2 đàn !!!


  Không người đánh đàn , Ca Trưởng ...ra tay cứu dộ !!!




  Ca Đoàn hat lễ chiều thứ tư, mùng 6 tết

   Đại Diện Ca Doàn chúc tết,

   ĐỐT TẾT NHÀ ĐOẰN TRƯỞNG















 Hai bà chào Ca Đoàn Thánh Gia đến chúc tuổi.


  Ca Đoàn Thánh Gia chúc tết 2 bà.













  Cha Phero PHAM VAN TƯƠI,Chanh Xứ Cây Trường ghé chúc tết.



Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014

SÀI GÒN, TẾT GIÁP NGỌ 2014.


Chào Bạn.

Gởi Bạn một vài hình ảnh "Tết Giáp Ngọ 2014", sài gòn, VN.

1.. Vào chiều 29 tết, nhóm "Bác Ái Yêu Thương" quy tụ 256 em từ 12 mái ấm tình thương về Nhà Thờ 3 Chuông, Tgp Sàigòn, VN dâng thánh lễ tạ ơn. Bạn theo link dưới đây, xem bài viết chi tiết về thánh lễ tạ ơn nói trên.


2.. Đêm 30 tết, vào lúc 8.00 PM, "Tu Viện Đắc Lộ Dòng Tên VN" cử hành "Thánh Lễ Tất Niên 2013", đi kèm trước thánh lễ có phần làm phép "Đài Đức Mẹ" ở ngoài sân tu viện. Theo lời Cha Nghĩa, trong khi thi công đài Đức Mẹ, có một công nhân bị điện giật quay đơ, nhưng không sao, lúc tai nạn xảy ra có mặt Cha Nghĩa tại đó.

3.. Theo lời khuyên của Cha Nghĩa, vì Đắc Lộ chỉ cử hành lễ tất niên, nên T tìm tới Nhà Thờ 3 Chuông tham dự "Thánh Lễ Giao Thừa Giáp Ngọ" vào lúc 10.00 PM, làm nẩy sinh thêm một số hình ảnh.

4.. Nhưng cuối cùng vẫn chưa có được những hình ảnh năm mới của Đắc Lộ, nên sáng thức dậy sớm chạy tới Đắc Lộ tham dự "Thánh Lễ Tân Niên" vào lúc 7.00 AM, đồng thời ghi lại vài hình ảnh đầu năm để gởi đến Bạn xem chơi.

Mời Bạn theo 1 trong 2 link dưới đây, xem những hình ảnh mà T vừa chia sẻ ở trên.



THÂN CHÚC BẠN MỘT NĂM MỚI GIÁP NGỌ
TRÀN ĐẦY ÂN SỦNG CHÚA.

                                                            Thân chào


Xin cám ơn anh đã cho những hình ảnh này.
Chúc anh luôn an bình và thành công trong năm Giáp Ngọ 2014 HNViệp ( Huân)






Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

ĐÓN TẾT GIÁP NGỌ :CĐTHÁNH GIA THÁP TÙNG HỘI HIỀN MẪU THĂM CÁC SƠ MTG THỦ THIÊM

   Nhân sự bận rộn, ngân sách eo hẹp ....CĐ Thánh Gia đành phải tháp tùng, theo chân các Bà Mẹ Công Giáo GX Đă Minh-Ba Chuông thăm viếng các sơ hưu trí tại Tu Viện MTG Thủ Thiêm

Hội Hiền Mẫu : Xuân An Bình

Không khí se lạnh, nơi xóm đạo những nhành mai được kết hoa rực rỡ báo hiệu một mùa xuân lại về. Mùa xuân, mùa của gặp gỡ, của nối kết yêu thương.
Theo kế hoạch, chúa nhật 19.01.2014, các bà mẹ chúng tôi đã đi thăm nhà hưu của các sơ thuộc Hội dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm. Chúng tôi phân vân phương tiện di chuyển vì quà cáp lỉnh kỉnh : đường sữa, bánh trái… lần này có cả sự hỗ trợ và đồng hành của đại diện ca đoàn Thánh Gia. Nhưng rồi cũng như những lần trước, chị Tĩnh đã hỗ trợ cho một chiếc xe 12 chỗ.
Lên xe, chị em ríu rít, với 7 thành viên lại tranh thủ họp bàn những công tác tới. Chẳng mấy chốc xe đã qua đường hầm Thủ Thiêm. Bác tài lớ ngớ, ngừng xe ngay đường cấm để hỏi thăm đường… chỉ tích tắc một anh công an xuát hiện. Chị em chúng tôi giật mình…lại hao tài rồi. Chị Hết xung phong ”Để tui xuống mần việc, tui rành ba vụ này lắm rồi…”, chị Tĩnh nhanh hơn, chìa mảnh giấy ghi địa chỉ hỏi thăm đường với vẻ mặt rất ư “từ thiện”, anh công an vui vẻ chỉ đường, không kèm theo giấy phạt ! Không ai bảo ai chúng tôi cùng hat bài Mẹ đồng hành với chúng con. Xe de tới de lui, rồi chúng tôi cũng đến nơi.
Bước vào khuôn viên nhà hưu, lòng chúng tôi cảm thấy nhẹ nhàng, ấm áp. Một khung cảnh đẹp tĩnh lặng và an bình. Một nhà nguyện khang trang với lối kiến trúc như nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Xe de vào tận bậc thềm để chúng tôi “xuống hàng” vì chúng tôi toàn những nội, ngoại chân yếu tay mềm. Nơi phòng khách, chúng tôi thật xúc động, sơ Tửu đưa hai tay về phía trước quờ quạng đểnắm tay chúng tôi, sơ đã bị lòa gần ba năm nay. Vài sơ chống gậy đẩy xe ra đón chúng tôi, có những sơ lần dò từng bước. Một số chị tỏa ra dìu bước các sơ. Sơ Diễm cho chúng tôi biết hôm nay nhà hưu tổ chức tất niên, một số “ngoại” được gia đình đón về nhà ăn tết, đây là từ thân thương mà sơ quản lý dùng để gọi các sơ hưu. Nơi đây có 50 sơ hưu, trong đó có 5 sơ nằm liệt, 5 sơ đi lại khó khăn. sơ cao tuổi nhất 101 tuổi. Các sơ đươc mời tập trung nơi phòng sinh hoạt.
Sau lời giới thiệu, một chương trình văn nghệ tự phát bắt đầu. Phải công nhận các bà mẹ lắm tài : chị Hết chuyên gia tấu hài, chị Vân phó diễn viên múa, còn lại là những ca sĩ chuyên nghiệp…dư. Chúng tôi nhìn thấy nét mặt rạng rỡ của các sơ dù đầy những nếp nhăn nheo, ánh mắt rạng ngời dù đôi chân chập choạng. Chúng tôi vừa hát vừa múa. Các sơ cùng hát cùng vỗ tay. Một sơ trước là sơ bề trên hát một bài tiếng Pháp, nếu chỉ nghe tiếng hát chúng tôi không thể nào nghĩ sơ đã gần 90 tuổi. Có sơ bị bệnh nằm vùi mấy ngày hôm nay nghe tiếng hát cũng chống gậy lò mò ra tham gia văn nghệ. Với cái miệng móm mém sơ đã biểu diễn âm thanh của 2 loại nhạc cụ kèn và trống làm chúng tôi ngớ người… Một không khí thật đầm ấm, gần gũi và thân thương.
Chúng tôi ngồi bệt bên chân các sơ và có cảm giác như nhưng đứa con đi xa trở về tìm an ủi bên hơi ấm mẹ già. Sau lời cám ơn của sơ trưởng chúng tôi tranh thủ đi thăm các sơ bị nằm liệt. Ba sơ nằm ôm những chiếc gối nhồi bông hình con tằm ngủ như thiên thần. Như những con tằm một đời nhả kén, các ngài đã một đời sống chiêm niệm, phục vụ, hy sinh, bác ái, giờ đây các ngài đã ngơi nghỉ thật bình an. Có sơ nằm im, bất động, nhưng chúng tôi vẫn cảm nhận được sau ánh mắt đó là sự thánh thiện, phó thác. Chúng tôi không có cảm giác là bước vào phòng bệnh nặng vì nơi đây thật tươm tất, ngăn nắp, sạch sẽ, chan hòa ánh sáng, một thứ ánh sáng của sự yêu thương, hy sinh và tận tụy của những sơ, những người làm công việc chăm sóc, phục vụ nơi đây.
Chúng tôi bịn rịn chưa muốn chia tay, nhưng đã đến giờ cơm của các sơ, một số chị em còn tranh thủ ôm xiết các sơ . Các sơ nói : "Sơ vui lắm, hạnh phúc lắm, có dip ghé thăm các sơ, đừng lo quà cáp gì cả”. Đến với các sơ chúng tôi học được nơi các ngài một đời sống phó thác, bình an. Đau đớn về bệnh tật thể xác hình như chẳng ảnh hưởng gì trong tâm hồn các ngài. Giờ đây những khó khăn trong cuộc sống, những ưu tư trong đời sống gia đinh, những lo lắng về bệnh tật đối với chúng tôi như đã nhẹ nhàng hơn. Chúng tôi cũng học được nơi các sơ, các chị phục vụ tấm gương tận tụy hy sinh, tấm lòng yêu thương quảng đại. Như một mạch nước suối dòng, tình yêu thuơng vẫn luôn luôn chảy…
Chúng tôi ra về lòng cảm thấy bình an, hạnh phúc, thứ hạnh phúc bình an mà chúng tôi đã học được nơi các sơ : sống tin yêu, cậy trông và phó thác - TẤT CẢ LÀ HỒNG ÂN
Một mùa xuân mới đang về….
V. T – Gx. Đa Minh Ba Chuông

Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014

Hãy sống trong hạnh phúc dù cuộc đời không như mơ_♦



Hãy sống trong hạnh phúc dù cuộc đời không như mơ .

         
Nữ nhà văn Mỹ Hellen Keller đã từng nói: "Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để mang giày."

          ♦ Nếu bạn hỏng xe dọc đường, phải cuốc bộ vài dặm mới tìm ra được người giúp đỡ - Hãy nghĩ tới những ai liệt cả đôi chân, luôn khao khát được bước đi như bạn.

          Đó là lúc khó khăn của bạn, đôi chân của bạn có thể đưa bạn đến bất cứ nơi đâu, đó là hạnh phúc và may mắn khi bạn sinh ra trên đời được có quyền đứng trên đôi chân của mình để đi. Khi không may đôi chân phải nặng nề hơn trên con đường đang bước thì hãy chớ vội nản lòng, khó chịu bởi đằng kia có rất rất nhiều người đang khao khát được bước và được đi như bạn dù chỉ một bước chân....

          ♦ Nếu bạn cảm thấy đời mình bị mất mát và băn khoăn về ý nghĩa kiếp người - Xin bạn hãy biết ơn cuộc sống vì có nhiều người đã không được sống hết tuổi trẻ của mình để có những trải nghiệm như bạn.

          Đừng bao giờ nghĩ rằng mình kém may mắn trong cuộc đời này, hãy biết trân trọng từng phút giây khi được sinh ra trên cuộc đời này.

          ♦ Nếu bạn cảm thấy mình là nạn nhân của những ai hay cay nghiệt, dốt nát, nhỏ nhen, nghi kỵ - Hãy nhớ rằng việc đời có khi còn tệ hại hơn thế rất nhiều.

♦♦♦

          Sống là động nhưng lòng không giao động.

          Mỗi sớm mai thức dậy việc đầu tiên mà ta phải làm là hãy nở một nụ cười thật tươi để trả lại cho cuộc sống đã cho ta được sinh ra trên cuộc đời này,

• có được một đôi chân vững chãi để bước đi,
• có được một đôi tay lành lặn để ôm ấp những người mà ta yêu thương,
• có được một đôi mắt sáng để nhìn ngắm thế giới xung quanh,
• có được niềm tin và nghị lực trong mỗi chặng đường đời để cảm thấy mình hạnh phúc dù ở trong hoàn cảnh nào.

Hãy biết nâng niu và trân trọng từng phút giây mà bạn đang có để biết yêu thương được đong đầy như thế nào trong cuộc đời mình.


             Heaven's Gift, Nếu không có những gì bạn thích, thì hãy thích những gì bạn có


          HIỆN TẠI CỦA BẠN ĐANG LÀ MỘT NIỀM MƠ ƯỚC CỦA NHIỀU NGƯỜI,
XIN HÃY TRÂN TRỌNG VÀ SỐNG TRỌN VẸN NGAY THỰC TẠI, BÂY GIỜ VÀ Ở ĐÂY.